|
- … Cá nhân tôi cho rằng, âm nhạc trước hết phải là cho mình, nên trước hết mình phải đi theo những gì mình muốn, phải sống hồn nhiên, chân thật với con người của mình. Nếu cứ đuổi theo người khác thì không bao giờ đến đích cả- Trần Thu Hà.
Tôi không muốn "mượn" tên tuổi một người nổi tiếng!
 |
|
Ca sĩ Trần Thu Hà (Ảnh: Hatranmusic.com) | Là người hát nhạc Trịnh, chị nghĩ sao khi có ý kiến cho rằng nếu hát theo phong cách Khánh Ly thì khó nổi bật lên được, nhưng nếu tìm tòi, làm mới thì lại vấp phải sự phản ứng dữ dội của công chúng?
- Khánh Ly và Trịnh Công Sơn đã là hình tượng âm nhạc rồi, là cặp bài trùng rồi, không bao giờ có gì thay thế được. Thời của Trịnh Công Sơn là Khánh Ly! Còn các ca sỹ sau này hát thành công nhạc Trịnh đến đâu thì tôi chưa nói đến. Trào lưu đổi mới, thì tôi không hoàn toàn ủng hộ vì nhạc sỹ Trịnh Công Sơn (tôi vẫn gọi là chú Sơn một cách thân mật) là người mộc mạc, đơn giản, chân thành. Nếu nói về âm nhạc thì nhạc của ông rất đơn giản, hầu hết các nốt nhạc chỉ để minh họa cho ca từ thôi. Nếu làm cái gì đó gọi là “khai phá” quá sẽ không có đất để làm. Mếu khai phá thì chỉ để trình diễn cái tôi ca sỹ của mình, chứ không phải hát nhạc Trịnh.
Quan điểm của tôi, không chỉ riêng với nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, thì khi hát ca khúc của nhạc sỹ nào phải để cái tôi của nhạc sỹ lên trước đã! Nên tôi thích chọn ca khúc nào phù hợp, qua đó tôi có thể trình diễn được những tâm tư của nhạc sỹ qua giọng ca của mình.
Chị có lợi thế để làm một album nhạc Trịnh, sao chị không làm?
- Ngay từ ngày xưa, khi tôi mới hát bài “Cho đời chút ơn” thì chú Sơn và hai người em, đã nói sẵn sàng đầu tư bỏ vốn cho tôi thu âm một album đầu tiên là những ca khúc nhạc Trịnh. Nhưng hồi đó tôi đã từ chối. Đến bây giờ tôi sẽ vẫn từ chối. Bởi vì tôi muốn giữ ý. Tôi không muốn dùng tên tuổi một người nổi tiếng, theo kiểu “mượn danh” cho mình nổi lên được. Tôi sẽ đi tìm con đường khác để khẳng định bản thân mình trước đã. Sau đó, nếu như tôi vẫn còn tâm huyết, thì tôi sẽ làm. Nhiều người khai thác nhạc Trịnh quá rồi, bằng cả tài năng, tâm huyết, nên tôi muốn dành cho nhiều nhạc sỹ khác, cũng có nhiều điều hay, nhưng có thể vì duyên số họ chưa được nhiều ca sỹ khai thác. Nhạc Trịnh đã được khai thác quá nhiều, nên tôi không muốn tham gia chung dòng chảy đó.
Không bào mòn những gì mình đã có
Nhiều ca sỹ hải ngoại độ này về nước dồn dập nhưng xem chừng chị không mặn mà lắm với sân khấu trong nước?
- Không phải tôi không mặn mà. Những ca sỹ hải ngoại đã không hát mấy chục năm rồi, nên khi họ trở về, các sân khấu trong nước là một sân chơi mới, thị trường mới, cuộc chinh phục mới. Còn tôi thì vừa đi ra cho nên mỗi lần về, tôi muốn có gì mới, sản phẩm mới cho công chúng, chứ tôi không muốn vẫn là một Trần Thu Hà cũ kỹ, bào mòn với những cái gì đã có sẵn. Tôi muốn xuất hiện thì phải mang đến điều gì đó đặc biệt. Năm nay tôi sẽ cố gắng thu xếp ra một số sản phẩm âm nhạc.
Ở sân nhạc hải ngoại, chắc chắn yếu tố cạnh tranh còn nóng hơn nhiều với trong nước, chị khắc phục những yếu tố ngoại hình, vũ đạo như thế nào?
- Nếu bây giờ thấy ai đẹp thì mình cố gắng đẹp hơn, thấy người ta nhảy giỏi thì cố gắng nhảy giỏi hơn, tức là cứ đi theo người khác, thì sẽ không bao giờ đuổi kịp cả. Và cũng không còn là chính mình nữa. Tinh thần cạnh tranh của tôi là cạnh tranh bằng những gì tôi có. Giọng hát tôi có rồi thì tôi trau dồi thêm, còn trang phục thì không thể sơ sài được, người đi xem cũng đã ăn diện lắm rồi, nên tôi cũng phải chú ý đến trang phục, hình thức. Nhưng tôi không có xu hướng chạy theo trào lưu. Cá nhân tôi cho rằng, âm nhạc trước hết phải là cho mình, nên trước hết mình phải đi theo những gì mình muốn, phải sống hồn nhiên, chân thật với con người của mình. Nếu cứ đuổi theo người khác thì không bao giờ đến đích cả.
Và vì thế nên dù không nhuận sắc, nhuận hình, nhưng Trần Thu Hà vẫn là một trong những diva hàng đầu Việt Nam hiện nay?
- Không phải chỉ ở Việt Nam đâu, với quốc tế cũng vậy, muốn thành công thì phải có cả công nghệ lăng xê hùng hậu, từ truyền thông, đến người tài trợ, ekip, hình thức, vũ đạo… nhưng tất cả những yếu tố công nghệ giải quyết được sự hỗ trợ về kỹ thuật và giúp người nổi tiếng nhanh hơn, sau một đêm của cuộc thi nào đó đã có thể thành sao được. Song cái hay như thế, cũng có cái dở, đó là cái công nghệ đó tạo ra một loạt “sêri” những người giống nhau.
Các ca sỹ xuất hiện ồ ạt, các album ra rất nhiều, nhưng công chúng không thể nhớ hết được, hết cuộc thi này người ta cũng quên mất người đoạt giải đó là gì, vì đã có vài cuộc thi khác xuất hiện trên truyền hình và lấy sự quan tâm của khán giả rồi. Cho nên công nghệ trong showbiz chính là lợi bất cập hại, hay thì cũng hay, nhưng những cái dở thì giống như mì ăn liền vậy.
Những ngôi sao được tạo ra giống như những chiếc bánh, ăn vào thì bổ béo tức thời, no bụng lúc rồi... đói. Ở Mỹ, nhiều khi tôi ngồi xem lại kênh ca nhạc riêng VH1 về classic, chiếu nhạc những năm 1950,1970… không có công nghệ gì cả, rất là thô sơ, vụng dại, nhưng âm nhạc thì quá tuyệt vời, và những ca sỹ đó là thực tài. Những người mà không có công nghệ này nọ, tôi thấy họ tài hơn, có hồn hơn, mà âm nhạc thì phải có hồn, có tố chất riêng, điều đó mới quyết định chiều dài con đường bạn đi, dài hơn con đường của ngôi sao của công nghệ.
Ngoài đời chị trông trẻ hơn, xinh hơn đấy chứ?
- Có thể tôi không ăn ảnh lắm, và một phần make up làm tôi già hơn nhiều. Tôi không có gì bí quyết gì đặc biệt cả, nhưng cả con người trong đời sống lẫn con người trong âm nhạc, tôi rất trung thực với mình, những gì tôi thích, không thích, những gì tôi mong muốn, ước mơ đều thể hiện hết. Có thể điều đó làm cho người tiếp xúc mến tôi.
Tôi chỉ nhìn vào phản ứng của người nghe
Các ca sỹ trong nước đang nổ lực để chinh phục thị trường quốc tế, chị có chất giọng của một diva, lại sống ở một nơi sôi động về âm nhạc, chị có tham vọng nào đó chứ?
- Tham vọng thì không riêng gì tôi, ai cũng có. Tuy lợi có thế là tôi đang sống ở Mỹ, nhưng quá nhiều người trên thế giới cùng đến đó để kiếm tìm cơ hội. Mật độ cạnh tranh còn kinh khủng hơn, khi các công ty đầu tư băng đĩa ớ nước ngoài vào chắc chắn sẽ chọn những ca sỹ đang là số 1 của thị trường âm nhạc Việt Nam, nếu họ muốn đầu tư, cho nên nhiều khi các ca sỹ ở đây còn có nhiều cơ hội hơn là tôi. Trường hợp đó đã xảy ra với Mỹ Linh khi Linh tìm được cơ hội sang Nhật Bản vừa qua.
Chị sống và làm nghề ở một nước khác, nên chắc hẳn cũng có cái nhìn khách quan về thị trường âm nhạc trong nước hiện nay hơn?
- Hai năm nay vẫn lặng lẽ, mặc dù có nhiều các gương mặt mới, những cuộc thi, có một sự sôi nổi nào đó, nhưng có vẻ là sự sôi nổi ảo, truyền thông có lăng xê hùng hậu, nhưng thực tế phải xem công chúng có quan tâm đến hay không? Cá nhân tôi thấy vài năm nay công chúng khá thờ ơ với âm nhạc Việt Nam. Tại sao những năm 1990, đi Tour show ở đâu cũng bán hết vé, hải ngoại cũng phải hát lại những bài hát trong nước, những ca khúc của Làn sóng xanh luôn được chờ đợi, đón nhận… trong khi công nghệ đâu có bằng bây giờ? vì lúc đó người nghe quan tâm thật, yêu thật, hăng say thật, có những ngôi sao thật sự. Trong khi bây giờ công nghệ “đánh bóng” sáng loáng mạ kền, nhưng người nghe lại có vẻ thờ ơ.
Tôi ở ngoài, tôi thường nhìn vào phản ứng của công chúng, chứ tôi không đọc theo báo chí. Chưa có trường hợp nào nổi bật hẳn lên, hoặc vực dậy được được nhạc Việt những năm gần đây. Đấy là dấu hỏi cho những người làm nghề, cả bản thân tôi. Khi nào ra một sản phẩm âm nhạc gì, tôi đều phải tự hỏi mình, rằng sẽ mang được điều gì đến với công chúng? Trong sự lặng lẽ của nhạc Việt 2 năm nay, có những người tôi thấy họ đã có những cố gắng cho bản thân họ và cho âm nhạc chung như những album mới đây của Tùng Dương, Giáng Son, Hà Anh Tuấn, hay Nguyên Thảo.
Lý do nào khiến chị cho rằng Mỹ Linh là số 1?
- Những năm vừa rồi, tôi thấy Linh thành công cả chất lẫn lượng. Linh có những thành công nổi bật không chỉ yếu tố cá nhân mà còn là yếu tố ekip. Đó là một mô hình, một tấm gương mà các ca sỹ trẻ- theo đường công nghệ nên nghĩ đến. Cái công nghệ mà Linh theo đuổi, đó là sự kết hợp giữa tài năng, ekip chặt chẽ đã làm việc cả 10 năm nay rồi.
Nếu chị chọn những diva thế hệ mới như báo chí thì đang nhắc đến thì chị sẽ chọn?
- Tôi không được xem đều, tôi thấy Nguyên Thảo tỏ ra người có triển vọng, có Hồ Ngọc Hà, Thu Minh… Tôi thấy đó là những người năng động, chịu khó đầu tư vào những sản phẩm âm nhạc. Nguyên Thảo có giọng hát tốt, Thu Minh hiện đại, trẻ trung, nếu bổ sung thêm chiều sâu âm nhạc thì sẽ thành diva được.
Và cơ hội cho chúng ta giới thiệu âm nhạc ra với bạn bè thế giới?
- Đó là câu chuyện dài, không chỉ là ngày nay ngày mai, không chỉ là việc có một vài album được phát hành ở nước ngoài, tham dự vài fesival ở nước ngoài là đã có thể nghĩ mình đưa nhạc Việt ra được với thế giới. Không đâu! Muốn thế giới nghe và quan tâm đến âm nhạc Việt Nam thì điểm đầu tiên là đất nước và con người Việt Nam. Nếu kinh tế chúng ta mạnh, phát triển, đất nước thu hút sự chú ý của người ta, thì người ta sẽ xem những sản phẩm văn hóa của mình, nghe nhạc của mình.
Có nghĩa phải đồng bộ mà phát triển?
- Đúng, những nước trong khu vực Châu Á, khi đi máy bay, bạn sẽ thấy một danh sách những ca sỹ ngôi sao của những địa điểm như Đài Loan, Hồng Kông, Hàn Quốc, Nhật Bản, Thái Lan, Singapore… họ gọi chung là những ngôi sao Châu Á, bất luận là họ hát bằng ngôn ngữ nào, những sản phẩm âm nhạc của họ được bán chung ở các nước kể trên. Chúng ta vẫn chưa tham gia được vào đó.
Tôi nhìn nhận sự nổi tiếng khác với nhiều người
Chị đến tập nhạc kỹ càng, thân thiện với mọi người, không có ai cảm giác chị là diva, và vừa bước chân xuống từ máy bay?Có phải làm việc trong môi trường chuyên nghiệp nên chị cũng có cách cư xử chuyên nghiệp hẳn?
- Tôi thuộc cung Xử nữ theo tử vi phương Tây, là những người rất cầu toàn, là người thích sự hoàn hảo. Khi tôi làm việc, tôi luôn nghiêm chỉnh, tôi không muốn ai đó phải phàn nàn về tôi, dù tôi mệt mỏi hay muộn phiền gì cũng để về nhà, còn khi làm việc chung, đâu phải mình tôi đang làm, mà còn có những người khác nữa, mình phải tôn trọng họ, không nên làm phiền họ, như thế là tôn trọng chính mình.
Trong khi nhiều người chưa nổi tiếng đã nổi bệnh ngôi sao?
- Có thể là do tôi sinh ra trong gia đình có nhiều người nổi tiếng nên tôi nhìn nhận về sự nổi tiếng khác với nhiều người khác. Tôi cảm thấy sự nổi tiếng rất bình thường và giản dị, và hiểu cái giá phải trả cho công danh của mình. Nổi tiếng là khó, nhưng giữ được sự nổi tiếng ấy lâu dài còn khó gấp trăm lần. Bố tôi, chú tôi đều sống rất giản dị.
Hình ảnh tôi nhớ về bố Trần Hiếu hay chú Trần Tiến không phải là lúc họ đang đứng trong ánh hào quang sân khấu, ngập tràn trong tiếng vỗ tay, những bó hoa, những người hâm mộ chạy theo… trong trí nhớ của tôi không ấn tượng về hình ảnh “ngôi sao” như thế. Mà tôi nhớ những lúc khi bố Hiếu, chú Tiến đi ra đường, được những người dân bình dị nhất nhận ra, vui vẻ, thân thiện như với người quen, người trong gia đình. Khi mà những nghệ sỹ gặp những khó khăn, được người dân bao bọc, chở che như với một người thân, những gì là dung dị, thân thương ấy khiến tôi thực sự xúc động. Đi đâu cũng được người ta thương, chứ không phải “để” cho người ta choáng ngợp.
Hôn nhân không tính toán được
Ông xã chị chấp nhận sống chung với một diva như thế nào?
- Tôi có cuộc hôn nhân bình dị, lặng lẽ, ngoài những công việc xã hội bên ngoài thì về nhà, hai vợ chồng sống với nhau thôi, hạnh phúc và yên ổn.
Có lúc nào đó lăn tăn rằng anh ấy lấy ca sỹ Trần Thu Hà nổi tiếng về làm vợ?
Tôi có may mắn là khi tôi lấy chồng, ông xã không biết tôi là ai cả. Anh ấy sống ở Mỹ từ bé, lúc đầu gặp tôi nói tiếng Việt còn không sõi, khi anh quen tôi thì hai người đi chơi với nhau như hai người bạn. Khi anh lấy tôi, anh lấy cái người bạn đó, chứ không phải lấy một Trần Thu Hà. Sự hạnh phúc mà tôi có được đó là anh ấy lấy tôi vì những giá trị thật sự mà tôi có, chứ không phải vì hào quang, bóng bẩy của mình.
Chị nói như vậy, có nghĩa là?
- Trước khi lấy chồng tôi cũng có bạn trai, nhưng kết thúc là chia tay, vì tôi cảm thấy không hạnh phúc, vì những người đó yêu tôi, tôi nghĩ vì họ biết tôi nổi tiếng, họ yêu mến cái người nghệ sỹ của tôi hơn là con người thật trong cuộc sống. Chưa hẳn họ đã hiểu con người thật của tôi và cũng chưa hẳn đã quý những giá trị thật của tôi. Còn bây giờ làm vợ, về nhà, tôi trút bỏ lớp áo ngôi sao, để làm người bình thường, sống với chồng rất vẻ.
Chị có bắt nạt được anh ấy không?
- Sống với một người mình bắt nạt được thì không sống lâu được. Anh ấy có khả năng làm cho tôi mềm mại, hiền lành.
Cuộc hôn nhân của chị vẫn được nói vui là một trong những trường hợp tiên phong trong “phong trào” lấy chồng Việt kiều của nhiều ca sỹ, người mẫu, diễn viên hiện nay?
- Hôn nhân thì không tính toán được, trước đây tôi không bao giờ tưởng tượng được sau này mình sẽ sống ở một nơi khác ngoài Hà Nội, chứ nói gì ở một nước khác. 20 tuổi tôi đã đi vào Sài Gòn thu âm thu đĩa, biểu diễn nhưng tôi vẫn sống ở Hà Nội. Lấy chồng tôi mới xa Hà Nội đấy chứ. Hôn nhân là số phận. Cho nên tôi nghĩ không nên phê phán, soi mói vào những cuộc hôn nhân của người khác khi mà chưa biết rõ trắng đen, nội dung bên trong như thế nào. Còn những người nào tính toán cho một cuộc hôn nhân thì chính họ phải trả giá thôi, có thể người đời biết hoặc không biết, nhưng người trong cuộc thì biết hơn ai hết. Nếu hôn nhân không đến tự nhiên thì không hạnh phúc được.
Tương lai lâu dài, chị sẽ lựa chọn Việt Nam hay Mỹ làm nơi định cư lâu dài?
- Khi có con, tôi sẽ về Việt Nam nhiều hơn, tôi muốn con mình có cái nối với cội nguồn, gốc rễ.
Cảm ơn chị!
|