Vì quá yêu chồng, tôi đã chấp nhận chung chồng với kẻ đó. Tôi vẫn còn một niềm tin anh sẽ quay về. Thậm chí tôi từng nói chấp nhận cho chồng về ở với người đó một năm, nếu người đó lo cho anh chu đáo, tôi chấp nhận ly dị. Còn nếu không, anh quay về, tôi và con sẵn sàng chờ đón anh.
>Nỗi niềm của người vợ khi có chồng say nắng
From: T.H.
Sent: Saturday, August 14, 2010 3:16 PM
Thân gửi chị Hà Phương!
Tôi cũng là một độc giả trung thành của mục tâm sự này, tôi đã từng đọc rất nhiều tâm sự trên mục này và tôi cũng đã rất nhiều lần ngồi viết ra những tâm sự của mình nhưng chưa gửi. Lần này, tôi thấy chị còn may mắn hơn tôi rất nhiều nên mạn phép viết vài dòng gửi chị.
Chị Phương à, tôi thật đồng tình về những suy nghĩ của chị. Tôi cũng là một người phụ nữ trong hoàn cảnh chồng đang say nắng nên tôi hiểu những đau khổ của chị.
Tôi là một mẫu người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Gia đình tôi là công chức nhà nước, do đó tôi được sự giáo dục rất kỹ từ bố mẹ. Hiện tôi làm giảng viên của một trường đại học, bên cạnh đó tôi còn là chủ của một cơ sở kinh doanh cũng tương đối có tiếng ở địa phương, nói chung kinh tế tôi hoàn toàn tự chủ.
Về mặt gia đình, tôi là một đứa con dâu hiền, ngoan và lễ phép. Tất cả bà con của anh đều công nhận vậy. Mọi việc trong gia đình anh, tôi đều một tay gánh vác. Về mặt xã hội, tôi có một chỗ đứng rất lớn trong mắt những người đối diện. Học viên của tôi có những người tuổi gần bằng cô, chú của tôi nhưng họ vẫn rất ngưỡng mộ khi tôi đứng lớp.
Còn đối với đồng nghiệp, tôi là một người hoàn hảo, vừa giỏi việc trường, đảm việc nhà, mọi công việc khoa, trường giao, tôi đều hoàn thành tốt. Ai cũng nói tôi quá hạnh phúc nhưng có ai biết đâu, chồng tôi đang say nắng, tôi đang rất đau khổ nhưng bởi vì tôi đang cố tạo cho mình một cái áo hạnh phúc hoàn hảo.
Chị biết không, tôi yêu chồng rất nhiều, trước đây và bây giờ vẫn vậy. Tôi lo cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ, từ viên thuốc anh uống, từ bộ áo quần anh mặc cho cả đến cả đôi dép anh mang. Tôi biết mình làm thế đôi lúc người đàn ông của mình khó chịu nhưng anh là con út trong gia đình, đã quen với sự nuông chiều của cha mẹ từ nhỏ nên đến giờ, anh vẫn thích được người khác chăm sóc như vậy. Và chính làm được điều đó, tôi đã chủ quan.
Tôi từng có ý nghĩ không ai có thể chăm sóc anh tốt hơn tôi nên vẫn để cho anh được tự do trong tất cả mọi việc: công việc, thời gian, điện thoại và kể cả tài chính. Mặc dù tôi chu đáo như thế nhưng tất cả mọi chuyện trong nhà, tôi vẫn để anh là người ra quyết định. Bởi theo quan điểm của tôi, đàn ông là người trụ cột trong gia đình, phụ nữ chỉ đứng sau lưng để hỗ trợ cho chồng mà thôi.
Chồng tôi là một kỹ sư, anh chuyên đi thi công các công trình. Chị biết không, công trình dù xa xôi đến đâu, tôi cũng một lần đến để xem điều kiện ăn ở của anh thế nào. Tôi lo cho anh là vậy và anh cũng thế, ngày đi làm, tối về trước khi đi ngủ anh luôn luôn gọi điện về cho tôi.
Thời gian tôi đi học cao học xa nhà, cứ đều đặn mỗi tháng một lần, anh lại lặn lội vượt hơn 1.000 km để đến thăm tôi có khi chỉ được một đêm ngắn ngủi. Những lúc gần nhau như vậy, chúng tôi lại thầm ước thời gian có thể ngừng trôi để hai đứa có thể ở bên nhau nhiều hơn. Tôi đã thầm cảm ơn ông trời cho tôi được một gia đình hạnh phúc chị ạ. Nhưng cái hạnh phúc của tôi quá ngắn ngủi khi người thứ ba xuất hiện.
Ông bà ta thường nói “Ở hiền gặp lành” mà chị. Tôi phát hiện ra người con gái chen vào cuộc sống gia đình tôi một cách rất tình cờ, và hình như tất cả mọi việc cứ lần lượt tiếp diễn và đến hôm nay, tôi đã biết tường tận mọi việc. Tôi biết người đó là ai, quen nhau dịp nào, gia đình ở đâu, làm gì, người đó hiện như thế nào.
Ban đầu tôi cũng đau khổ lắm chị ạ, có ai mà chấp nhận san sẻ tình cảm vợ chồng đâu phải không chị, nhưng vì quá yêu chồng, tôi đã chấp nhận chung chồng với kẻ đó. Tôi vẫn còn một niềm tin anh sẽ quay về. Thậm chí tôi từng nói chấp nhận cho chồng tôi về ở với người đó một năm, nếu người đó lo cho anh chu đáo, tôi chấp nhận ly dị. Còn nếu không, anh quay về, tôi và con sẵn sàng chờ đón anh.
Vậy mà, tôi không hiểu lý do gì, anh vẫn lập lờ. Vợ con cũng không bỏ mà người con gái ấy cũng không. Hằng đêm, về nhà anh vẫn ôm ấp tôi vào lòng, vẫn thương yêu tôi nhưng nếu người con gái đó gọi điện hay nhắn tin gì đó, anh lại kêu tôi làm đơn ly dị. Tôi thật sự không hiểu chồng tôi như thế nào nữa chị ạ.
Trước đây tôi căm thù người con gái ấy vì nó đã xuống tận nhà tôi đòi danh phận. Nó bảo nếu vợ chồng tôi không hạnh phúc thì tôi ly dị, nó sẽ về ở với anh ấy, còn nếu gia đình tôi hạnh phúc thì nó sẽ ra đi. Vậy mà đến bây giờ, gần một năm nay, nó vẫn đeo bám ông xã tôi mặc dù biết rằng chúng tôi đang rất hạnh phúc nếu nó không điện thoại hay nhắn tin cho chồng tôi. Chính nó đã làm gia đình tôi sắp nát tan.
Nhưng hiện nay, tôi lại cảm thấy khinh bỉ. Nó còn nhiều lần thách thức tôi “giỏi thì giữ chồng, còn không thì đừng làm trò ngu xuẩn ấy, đồ ngu”. Như vậy, nó là người chẳng có đạo đức gì cả, vậy mà nó nói với nhà chồng của tôi nó làm giám đốc gì đó. Thứ giám đốc ấy, nếu nhân viên mà biết đi giật chồng người khác thì sẽ coi thường.
Tại sao trên đời này lại có những người con gái láo xược đến như vậy, giật chồng người ta không biết xấu hổ, lại còn dám vênh mỏ lên dạy đời người khác. Vì tôi là nhà giáo nên tôi không trả lại.
Bây giờ, tôi chẳng muốn làm gì cả vì đã quá mệt mỏi. Tôi chỉ mong chờ thời gian tôi cố gắng bằng tình yêu chân thật của mình, chồng tôi hết say nắng trở về. Cô ta đi lấy chồng khác và chờ sự quả báo của các đấng bề trên.
Nếu xét ra, như vậy chị vẫn còn hạnh phúc hơn tôi vì anh ấy đã biết sửa lỗi quay về, hãy cho anh ấy một cơ hội chị ạ vì con mình cần có cha. Tôi đang rất đau khổ ấy chứ nhưng vẫn còn hy vọng rồi một ngày, gia đình tôi sẽ bình yên trở lại. Mọi chuyện rồi sẽ qua, nếu anh ấy nhìn nhận lỗi lầm thì hãy cho anh ấy được sửa chữa lỗi lầm đó, đừng vì những suy nghĩ ích kỷ của bản thân mà phá vỡ hạnh phúc gia đình.
Ai cũng có quá khứ mà chị nhưng đừng nhìn vào đó mà hãy nhìn ở hiện tại và tương lai. Chúc chị mau sớm tìm lại hạnh phúc của mình, và tôi cũng hy vọng sớm tìm lại hạnh phúc đích thực của mình mà tôi đang phải giành giật.
Những độc giả của mục Tâm sự nếu đọc được những dòng tâm sự này, hãy cho tôi lời khuyên tôi đã đi đúng hướng hay chưa? Tôi đang tính đến một ngày nào đó, tôi sẽ cho ba mẹ cô gái đó biết sự thật là con của họ đang phá hoại hạnh phúc của người khác, tôi có nên làm vậy không? Vì đến bây giờ, mọi việc của gia đình tôi, tôi đều cắn răng chịu đựng một mình, ba mẹ ruột của tôi chưa biết gì cả.